IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

  Điều Đó Rồi Cũng Qua Đi

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
xuanchinh0302

avatar

Tổng số bài gửi : 4
Join date : 28/06/2010

Bài gửiTiêu đề: Điều Đó Rồi Cũng Qua Đi    15/7/2010, 13:09


ĐIỀU ĐÓ RỒI CŨNG QUA ĐI




Một ngày nọ, vua Salomon bỗng muốn làm bẽ mặt Benaiah, một cần thần thân tín của mình. Vua bèn nói với ông: "Benaiah này, ta muốn ông mang về cho ta một chiếc vòng để đeo trong ngày lễ và ta cho ông sáu tháng để tìm chiếc vòng đó".

Benaiah trả lời: "Nếu có một thứ gì đó tồn tại trên đời này, thưa đức vua, tôi sẽ tìm thấy nó và mang về cho ngài, nhưng chắc là chiếc vòng ấy phải có gì đặc biệt?".

Nhà vua đáp: "Nó có những sức mạnh kỳ diệu. Nếu kẻ nào đang vui nhìn vào nó sẽ thấy buồn, và nếu ai đang buồn nhìn vào nó sẽ thấy vui". Vua Salomon biết rằng sẽ không đời nào có một chiếc vòng như thế tồn tại trên thế gian này, nhưng ông muốn cho người cận thần của mình nếm một chút bẽ bàng.

Mùa xuân trôi qua, mùa hạ đến nhưng Benaiah vẫn chưa có một ý tưởng nào để tìm ra một chiếc vòng như thế.

Vào đêm trước ngày lễ, ông quyết định lang thang đến một trong những nơi nghèo nhất của Jerusalem. Ông đi ngang qua một người bán hàng rong đang bày những món hàng trên một tấm bạt tồi tàn. Benaiah dừng chân lại hỏi: "Có bao giờ ông nghe nói về một chiếc vòng kỳ diệu làm cho người hạnh phúc đeo nó quên đi niềm vui sướng và người đau khổ đeo nó quên đi nỗi buồn không?". Người bán hàng lấy từ tấm bạt lên một chiếc vòng giản dị có khắc một dòng chữ. Khi Benaiah đọc dòng chữ trên chiếc vòng đó, khuôn mặt ông rạng ngời một nụ cười.

Đêm đó toàn thành phố hân hoan, tưng bừng đón mùa lễ hội. "Nào, ông bạn của ta - vua Salomon hỏi - ông đã tìm thấy điều ta yêu cầu chưa?". Tất cả cận thần có mặt đều cười lớn và cả chính vua Salomon cũng cười.

Trước sự ngạc nhiên của mọi người, Benaiah đưa chiếc vòng ra và nói: "Nó đây, thưa đức vua". Khi vua Salomon đọc dòng chữ, nụ cười biến mất trên khuôn mặt vua. Trên chiếc vòng đó có khắc dòng chữ: "Điều đó rồi cũng qua đi".

Vào chính giây phút ấy, vua Salomon nhận ra rằng tất thảy những sự khôn ngoan, vương giả và quyền uy của ông đều là phù du, bởi vì một ngày nào đó ông cũng chỉ là cát bụi...

Lời bàn:

Điều đó rồi cũng qua đi. Đúng vậy, thời gian làm cho hạnh phúc bớt đi hạnh phúc và đau khổ bớt đi đau khổ. Câu chuyện này chính là ví dụ minh hoạ cho luật cường độ giảm dần theo thời gian.

Luật cường độ giảm dần theo thời gian phát biểu như sau: Một hạnh phúc cho dù lớn đến đâu thì ngày hôm sau cũng bớt cảm thấy hạnh phúc đi rồi. Một đau khổ cho dù lớn đến mức nào thì ngày hôm sau đau khổ đó cũng được cảm thấy dịu bớt đi.

Luật này rất lạnh lùng. Hiểu một cách nôm na đây cũng là quy luật của sự nhàm chán. Nó làm cho tất cả mọi thứ trên cuộc đời này đều bị "san bằng" qua thời gian. Lạm bàn một chút, hiểu về luật này chúng ta sẽ hiểu vì sao một vẻ đẹp cho dù lộng lẫy đến bao nhiêu sẽ đều bị bớt đẹp đi qua thời gian và ngược lại một nét xấu cho dù có xấu bao nhiêu thì cũng bớt xấu qua thời gian.

Hiểu được luật này sẽ làm cho chúng ta trở nên điềm đạm hơn. Vì sao? Vì nếu chúng ta đang vui vẻ hạnh phúc chúng ta sẽ hiểu rằng sự hạnh phúc đó sẽ không tồn tại mãi. Nếu chúng ta đang đau khổ, sự đau khổ đó cũng sẽ không tồn tại mãi.

Nguồn: http://www.baihocthanhcong.com/

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Điều Đó Rồi Cũng Qua Đi
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: Góc Tâm Hồn :: Chút Ngẫm Nghĩ-
Chuyển đến